Đêm lạnh
Tôi nhớ em thẫn thờ trên phố vắng Khung trời buồn chết lặng mảnh hồn đơn Gió vi vu thổi lạnh cả tâm hồn Tôi lê bước trong đêm buồn lặng lẽ… Sắp tàn đông sao cỏi lòng quạnh quẽ Nhớ quê nhà cứ nhè nhẹ chiếm hồn tôi Sài phố xưa sao gợi đến khôn nguôi trong tâm não tôi bồi hồi tưởng đến… Ánh mắt, làn môi cùng nụ cười triều mến Gió núi mây ngàn xin mang đến cho em Lời thành tâm từ tận đáy con tim Rằng tôi đã nhớ em …sầu nghiệt ngã… Bầu trời đêm chớp ngàn sao lơi lả Hàng cây sầu trọi lá đứng buồn vương Như lòng tôi cô quạnh giữa đêm trường Dõi mắt ngó trông hướng cội nguồn… dâu bể… Thức trọn dêm nay nhớ một người Một người duy nhất một người thôi Đêm nay mai nữa ngày sau nữa Tôi nhớ một người không nhớ tôi. ---------****--------- Chống chếnh mùa Em ơi… Cho một nâu đá… Vina… Và một ít gió mùa… Và thế là… Gió đã về rồi đấy Có kẻ tự nhận mình đa cảm Thế mà ngủ quên khi chớm bước vào đông. Ừ… Chắc tại chẳng ai nhắc mặc ấm Và cũng quên mất là mình phải mặc ấm vì ai… Phố co mình quờ quạng đắp thêm chăn Anh co mình quờ quạng tìm hơi ấm Chống chếnh mùa chẳng biết ngại hay mong… Cứ dài thêm chút nữa phố ơi Và mùa kia thì cứ lạnh đi thật nhẹ Để anh nắm tay buồn dạo phố Để anh ôm cô đơn trà đá vỉa hè… Khói thuốc mù cõng kỉ niệm loăng quăng… Này là phố… Này là gió Và này là nỗi nhớ Những khi như thế… Hay trách mình lắm lắm… Chắc tại xưa cẩu thả nên quen Trót cho tình yêu và hạnh phúc vào túi thủng… Nên… “Gió chở mùa về…hoang hoải cả giấc mơ….”
Đăng nhận xét